Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Tiện gặp người quen, mang con đi xét nghiệm ADN, kết quả bất ngờ

Xet nghiem ADN: Tôi thích làm để đó, nhân lúc anh trai rảnh, để sau này nhỡ có việc gì cần đến, cũng là thích làm để nhìn tờ kết quả ADN xem nó tài tình như thế nào mà người ta bỏ ra khối tiền có nó.

Lấy vợ, sinh con, con gái xinh xắn, đáng yêu vô cùng khiến ai cũng nói, tôi có một gia đình hạnh phúc đáng ghen tị. Mà ghen tị cũng đúng. Vợ tôi xinh đẹp, dịu dàng, ăn nói dễ nghe, gia đình khá giả. Còn có cả cô con gái ngoan ngoãn, thông minh, xinh xắn. Tôi lấy làm tự hào lắm và chưa bao giờ liếc nhìn cô gái nào khác ngoài vợ - xet nghiem ADN.

Chỉ là, không ai nói trước được điều gì. Người tính không bằng trời tính. Tưởng hạnh phúc sẽ vẹn tròn nếu như không có biến cố lớn xảy đến với gia đình bé nhỏ của tôi.


Anh trai tôi ngày đó làm xet nghiem ADN. Trước giờ tôi chẳng mấy khi quan tâm tới công việc của anh mình. Chỉ khi, công việc của anh phất lên, mọi thứ đều suôn sẻ, tôi mới trêu anh là, cho cháu đi làm xét nghiệm “cây nhà lá vườn tí bác nhỉ?”. Anh cười bảo “ừ, chú thích thì chú cứ làm”.

Thế là, tôi làm thật và định làm cho vui. Chứ tôi nào nghi ngờ tình cảm gì của vợ dành cho tôi. Có người bảo tôi dở hơi. Nhưng thực ra, tôi thích làm để đó, nhân lúc anh trai rảnh, để sau này nhỡ có việc gì cần đến, cũng là thích làm để nhìn tờ kết quả xet nghiem ADN xem nó tài tình như thế nào mà người ta bỏ ra khối tiền có nó.

Ngày thông báo kết quả, tôi cười hớn hở nhưng khuôn mặt nghiêm trọng của anh đã khiến tôi run rẩy. Anh thông báo với tôi một sự thật bất ngờ rằng, con gái không phải con tôi. Ban đầu còn tưởng anh đùa, tôi còn vỗ vai anh bảo ‘bác này cứ trêu em, đừng làm tan nát gia đình em chứ’. Nhưng giọng nói nghẹn lại, đầy nghiêm túc của anh khiến tôi tỉnh ngộ - xét nghiệm ADN ở đâu.

Tất cả là sự thật, con gái không phải con tôi thật. Tôi không trùng khớp ADN với con gái. Không tin, tôi tiếp tục mang con tới hai trung tâm xét nghiệm khác để xem sự thật và kết quả đều như nhau. Người đàn ông mạnh mẽ như tôi đã khóc. Bao nhiêu năm chưa từng rơi một giọt nước mắt nào, thì hôm nay tôi đã phải khóc. Tôi hận vì mấy năm nay mình ăn quả lừa mà không hề hay biết. Tôi hận vì đã quá chung tình với một người đàn bà dối trá, hư hỏng.

Tôi ném tờ giấy xét nghiệm ADN TPHCM vào mặt vợ, nhìn con thơ khóc lóc, tôi đau đớn trong lòng. Vợ cầu xin tôi tha thứ, nói rằng đã lầm lỡ và biết đó không phải là con của tôi nhưng không dám nói. Cô ấy thừa nhận vô cùng yêu tôi và đang ngày ngày nỗ lực sửa sai. Chỉ mong tôi chấp nhận và coi con như con ruột của mình. Nhìn đứa con gái mà tôi thương yêu, tôi thấy vô cùng đau khổ.

Tiếp tục hay dừng lại. Con sẽ như thế nào? Dù bây giờ biết đó không phải con đẻ của mình nhưng tôi lại thấy xót xa cho con. Nểu bỏ rơi hai mẹ con cô ấy, họ sẽ thế nào? Nhưng sống tiếp, cả đời này tôi sẽ phải chịu đắng cay mỗi lần nhìn thấy con của người đàn ông khác.

Phải làm sao bây giờ?

Thảo Ngọc
Theo Vietnamnet

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2018

Dịch Vụ Xét Nghiệm ADN Hải Phòng Có Khó Không?

Xét nghiệm ADN Hải Phòng có khó không? rất nhiều người dân Hải Phòng do không tin tưởng chất lượng các cơ sở xét nghiệm gen tại địa bàn nên đã phải bỏ ra một khoản kinh phí rất lớn để ra Hà Nội.

Nhu cầu thực hiện xét nghiệm ADN Hải Phòng

Hải Phòng là một trong những trung tâm kinh tế, xã hội lớn của Việt Nam. Với dân số lớn, nhu cầu về thực hiện xét nghiệm ADN tại Hải Phòng ngày càng tăng cao. Thế nhưng, rất nhiều người dân Hải Phòng do không tin tưởng chất lượng các cơ sở xét nghiệm gen tại địa bàn nên đã phải bỏ ra một khoản kinh phí rất lớn để ra Hà Nội. 


Hải Phòng là một trong những nơi có nhu cầu xét nghiệm ADN cao.

Chị Nhật Anh (Kiến An - Hải Phòng) là một trong số đó: "Do vợ chồng tôi kết hôn sau khi sinh con nên để làm giấy khai sinh cho cháu chúng tôi được yêu cầu phải có giấy xét nghiệm ADN tại một cơ sở uy tín. Tuy nhiên, giấy xét nghiệm ADN hành chính chỉ được cơ quan pháp lý chấp thuận nếu được thực hiện và giám định bởi các giám định viên được nhà nước công nhận. Chính vì lý do này vợ chồng tôi lại phải bế cháu nhỏ lên tận Hà Nội để tìm địa chỉ xét nghiệm ADN danh tiếng”.

Chị Nhật Anh không phải là trường hợp đầu tiên và chắc chắn cũng không phải là trường hợp cuối cùng đưa ra sự lựa chọn này khi có ý định thực hiện giám định ADN. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, bạn hoàn toàn có thể thực hiện xét nghiệm ADN ở đâu Hải Phòng mà không cần quá lo lắng các vấn đề này.

Địa chỉ xét nghiệm ADN Hải Phòng uy tín

Nếu bạn ở Hải Phòng và các tỉnh lân cận có nhu cầu thực hiện xét nghiệm ADN, bạn có thể đến với văn phòng thu mẫu của GENTIS tại Hải Phòng với địa chỉ như sau:
  • Địa chỉ: 227 Đồng Hòa, Kiến An, Hải Phòng
  • Hotline: 0936.487.709
Vì sao tôi nghĩ đây sẽ là sự lựa chọn hoàn hảo cho bạn ư? Chúng tôi xin bật mí các lý do nhé:
GENTIS là đơn vị đi đầu trong lĩnh vực phân tích và xét nghiệm gen di truyền tại Việt Nam. Hiện tại, GENTIS sở hữu hệ thống trang thiết bị máy móc phân tích và giải trình tự gen hàng đầu trên thế giới. Nhiều thiết bị phân tích gen mà GENTIS sử dụng cũng đang được các cơ quan hàng đầu như FBI tin tưởng.

Văn phòng thu mẫu xét nghiệm ADN tại Hải Phòng của GENTIS là một trong 14 điểm thu mẫu của GENTIS trên toàn quốc. Tại đây, bạn sẽ được các nhân viên chuyên nghiệp của chúng tôi hỗ trợ thu mẫu và bảo quản mẫu theo đúng quy định. Toàn bộ mẫu xét nghiệm sau khi thu thập sẽ được bảo quản theo đúng yêu cầu và gửi về sớm nhất phòng lab của GENTIS tại Hà Nội để tiến hành giám định.

Đến văn phòng thu mẫu của GENTIS tại Hải Phòng bạn sẽ được hướng dẫn và hỗ trợ thu mẫu theo đúng quy định

Việc bạn đến cung cấp mẫu xét nghiệm tại văn phòng thu mẫu tại Hải Phòng không chỉ giúp bạn đỡ tốn thời gian mà chúng tôi cũng đảm bảo rằng độ chính xác của kết quả xét nghiệm không hề thua kém với việc bạn trực tiếp ra trụ sở chính của GENTIStại Hà Nội. Xét nghiệm vẫn bảo đảm độ chính xác là 100%.

Kết quả giám định ADN sẽ được gửi về sớm theo đúng yêu cầu của bạn. Kết quả giám định ADN mà bạn nhận được sẽ được thẩm định và ký tên bởi giám định viên Hà Quốc Khanh - nguyên Giám đốc trung tâm giám định ADN - Viện Khoa học hình sự.

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Truyện Tình Yêu: Những Giọt Nắng Bên Thềm

Truyện Tình Yêu: Ngấp nghé bên chậu hoa quỳnh cô bé gọi tôi bằng giọng tinh nghịch:


– Thầy, thầy ơi, muộn giờ đi học rồi thầy ơi!

– Còn sớm mà muộn học gì cái con bé này, Truyện Tình Yêu sao hôm nào cũng thích đi học sớm thế hả em!

Tôi đáp rồi dắt xe ra đèo em vào thị trấn, kẻ đi dạy người đi học.

Khi ấy tôi vừa tốt nghiệp sư phạm văn ở đại học sư phạm Huế và được phân công về trường cấp 3 ở quê công tác. Việc Làm Siêu Thị Trường ở thị trấn cách nhà tôi khoảng 7 cây số. Nhà khá xa trường nên mẹ em nhờ tôi chở em đi học mỗi buổi sáng.

Từ ngày về quê dạy học, tôi chỉ có mỗi cô bé bên nhà làm bạn. Xóm xưa vắng giờ càng buồn hơn, bạn bè ngày xưa mỗi người một ngả, sieu thi viec lam người đi lính, kẻ đi làm xa tận đẩu tận đâu hết cả rồi. Người ta vì mưu sinh, vì không chấp nhận cuộc sống khốn khó nơi quê nghèo nên cứ phải mải miết tha hương cầu thực nơi xứ người, bỏ lại nơi xóm nhỏ bao nhiêu là nỗi nhớ, nỗi mong chờ. Ai cũng ra đi, chỉ có mỗi tôi là quay về. Tôi đã chọn nghề giáo để được nâng cánh ước mơ cho bao thế hệ tương lại, được góp phần xây dựng quê hương, việc làm tphcm được bên cạnh những người tôi yêu thương. Và cũng một phần vì tôi muốn tìm về cuộc sống yên bình, an nhiên nơi quê nhà.

Làm giáo viên công việc cũng nhàn rỗi vậy nên ngoài thời gian dạy học ở trường, tối đến tôi còn dạy kèm thêm cho cô em bên nhà. Tuy là giáo viên ngữ văn, tim viec tai sieu thi nhưng nhờ ngày xưa học lực của tôi cũng khá nên còn có thể giúp em học những môn toán lý hóa và anh văn. Em là một cô gái thông minh, sáng dạ nên việc dạy học cho em cũng không mấy khó khăn. Cứ vậy, ngày qua ngày 2 đứa tôi càng thân nhau hơn, việc làm ở tphcm em quý tôi và tôi cũng rất mến em.

Theo đánh giá của tôi em là một cô bé khá dễ thương. À không! rất dễ thương. Tôi thích nhất là đôi mắt biết cười của em. Đôi mắt ấy đen huyền và long lanh như 2 giọt nước lại thêm hàng mi dài và cong vút với cái nhìn sâu vời vợi càng làm cho nó thêm mĩ miều. Tìm việc làm siêu thị Tất cả những gì thuộc về đôi mắt đó cứ như một tuyệt tác của tạo hóa. Nhiều lúc đang say sưa giảng bài cho em tôi lại bắt gặp đôi mắt ấy âu yếm nhìn tôi, lúc đó tự nhiên lòng tôi có một cảm giác nôn nao và trìu mến đến lạ. Sự nôn nao và trìu mến lạ lùng đó làm cho tôi có cảm tưởng như 2 người đang yêu nhìn vào mắt nhau, tìm việc làm ở tphcm đang cố gắng thể hiện cho đối phương những cảm xúc yêu thương mãnh liệt mà người này đang dành cho người kia. Có những lúc bất chợt tôi lại muốn được là cái gì đó của em, cái gì đó chưa định hình vượt quá giới hạn hiện tại, nhưng nó đã nhanh chóng được tôi dập tắt đi.

Có một dạo tôi và em thường ngồi bên nhau dưới giàn mướp trước nhà, bà tôi trồng ngày xưa – được mẹ tôi chăm rất kỹ. Giàn mướp cứ cần cù nở quanh năm. việc làm tại tphcm Đôi lúc ngắm những bông mướp vàng, tôi lại ngỡ như mình là thầy giáo Ngạn trong truyện Mắt biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, một câu chuyện tình buồn. Ngạn về làng dạy học trò rồi yêu Trà Long để quên đi tình yêu đơn phương mà mình đã dành cho Hà Lan – mẹ của Trà Long, người anh yêu từ thuở bé. Nhưng bỗng một ngày kia Ngạn nhận ra tình yêu anh dành cho Hà Lan vẫn nguyên vẹn, rốt cuộc rồi Hà Lan vẫn là Hà Lan và Trà Long vẫn là Trà Long, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị Trà Long chẳng thể nào thay thế được mẹ nó trong trái tim Anh. Ngạn đã chọn cách bỏ đi, chọn cách cô đơn một mình mặc cho tình yêu mà Trà Long dành cho anh có sâu đậm đến đâu. Những lúc nhớ về câu chuyện đó lòng tôi lại buồn man mác, đã có lúc tôi tự hỏi mình: “Tôi là Ngạn vậy còn em là ai? Trà Long hay Hà Lan, người làm tôi hạnh phúc hay là kẻ bóp nát trái tim tôi?”.

Một lần nọ, khi tôi đang ngồi dưới giàn hoa mướp nở rộ, mải miết với những dòng suy nghĩ vẩn vơ “Tôi là Ngạn còn em là ai?” của mình, ban hang sieu thi bất chợt em vỗ vai tôi tinh nghịch:

– Thầy đang nghĩ gì vậy?

Tôi nhìn em mỉm cười đáp.

– Nhìn những bông hoa mướp vàng này tự nhiên thầy lại nhớ tới truyện Mắt biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh em à! sieu thi tuyen dung em đã đọc truyện đó chưa?

– Chưa thầy ạ, chắc hay lắm, thầy kể cho em nghe đi! ( Em nói giọng vòi vĩnh).

Rồi tôi kể em nghe về câu chuyện Mắt biếc. tìm việc làm tphcm Câu chuyện đó tôi đã đọc đi đọc lại cả chục lần đến thuộc làu làu nên câu chữ cứ thế tụt ra khỏi miệng tôi một cách tự nhiên và trơn tru. Đang say sưa với những câu văn buồn thì từ bao giờ những giọt nước mắt đã lăn dài trên má em.

– Em sao vậy? Câu chuyện buồn quá hả em? (Tôi quay sang em mỉm cười).

Quẹt đi những giọt nước mắt em thút thít.

– Em thấy thương anh Ngạn quá thầy ạ!

Tôi mỉm cười lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi em :

– Vậy nếu cho em được chọn là Hà Lan hay Trà Long em sẽ chọn ai?

Em trầm ngâm một lúc rồi trả lời:

– Trà Long thầy ạ!

– Tại sao? chẳng phải là đến cuối cùng thì Trà Long vẫn bị Ngạn bỏ rơi đó sao? Tôi thắc mắc.

Em mỉm cười đáp:

– Dù có bị bỏ rơi nhưng Trà Long và Ngạn cũng đã từng là của nhau, đã từng dành tất cả tình yêu cho nhau. Trà Long là một cô gái mạnh mẽ em thích điều đó. Luyen viet chu dep còn Hà Lan quá yếu đuối và mù quán, cô ấy cứ mải miết theo đuổi những thứ hư ảo mà không biết trân trọng những gì mình đang có, Loa nén không biết quý trọng mối chân tình của Ngạn.

– Cảm ơn em!

Tôi đáp, lòng ngập tràn hạnh phúc.

– Cảm ơn gì hả thầy? (em hỏi tôi bằng giọng thắc mắc).

Tôi không trả lời, Loa phát thanh chỉ mỉm cười rồi đứng dậy, mặc cho dấu chấm hỏi to tướng đang hiện lên trong đầu em. “Cảm ơn em!” chắc có lẽ em không thể nào hiểu ý của tôi. Tôi cảm ơn em vì em đã chọn Trà Long, người làm Ngạn và cũng là tôi lúc này hạnh phúc. Tôi tin vào điều đó, tôi tin em sẽ là cô gái mang lại hạnh phúc cho tôi. Và cũng ngay vào lúc đó, Loa phóng thanh tôi nhận ra rằng mình đã yêu em, yêu em từ rất lâu rồi, cô em gái hàng xóm tuổi trăng tròn của tôi.

Thời gian cứ thế trôi qua thật mau. Mùa hạ năm ấy rồi cũng sang, mang tuổi học trò của em đi mất. Mỗi lần hè về, nhìn từng lớp học sinh rời mái trường lòng tôi lại cảm thấy buồn man mác. Tôi bồi hồi nhớ về tuổi học trò, nhớ ngày học cuối cùng của mình, ngày hôm ấy tôi đã khóc, lớp tôi đứa nào cũng khóc. Chúng tôi khóc cho tuổi hồn nhiên, những ngày tháng tươi đẹp yên bình nhất của cuộc đời đã hết, khóc cho cho cái ngày chia tay, Loa nén giá rẻ chấm hết tuổi học trò, sẽ không bao giờ còn gặp lại nữa. 3 năm cấp 3 quả thực rất nhanh, nó nhanh như một giấc mơ vậy. Cũng như tôi ngày xưa, buồi học cuối cùng ngày hôm ấy của con bé cũng chang chứa nước mắt. Lúc tôi chở em về, ngồi sau lưng tôi mà em cứ rưng rức mãi không thôi. Thời gian thật quá vô tình, Loa âm trần dù con người ta có cố gắng trân trọng nhau đến đâu đi nữa cũng không thể tránh khỏi những phút giây đong đầy buồn nhớ và nuối tiếc.

Rồi tháng sáu mùa thi cũng đi qua. Em lại sắp bước vào kỳ thi đại học căng thẳng. Em cũng muốn trở thành một giáo viên, muốn được trở về với xóm nhỏ như tôi. Tôi vui lắm! Tôi đã thức cùng em suốt những đêm dài ôn thi, Loa cột chuẩn bị thật kỹ càng cho kỳ thi đại học. Và rồi mọi nỗ lực của tôi và em cũng có kết quả, em đỗ vào khoa ngữ văn, đại học sư phạm Huế.

Từ ngày biết tin em đỗ đại học, đồng hồ nước tôi vui nhưng cũng thật buồn. Buồn vì thời gian sắp tới tôi sẽ phải xa em. Trước nay có em bên cạnh, đưa đón em đi học, dạy em học mỗi buổi tối quen rồi, giờ cuộc sống tôi bỗng nhiên lại vắng em, chắc chắn là tôi sẽ rất buồn. Nhưng đó chưa phải là điều làm tôi buồn nhất. Lòng tôi buồn não ruột mỗi khi nghĩ đến tình yêu của tôi dành cho em, chưa một lần được nói ra. Nhiều đêm tôi cứ trằn trọc, chẳng biết là em có thương tôi không?!

Một ngày nọ, tôi lại ngồi dưới giàn mướp vàng, đồng hồ đo nước lại ôm đàn guitar hát vu vơ những tình khúc buồn và nghĩ đến “nỗi sầu” của tôi. Em sang chơi nhà tôi, thấy tôi đang say sưa ngân nga ca khúc Cô láng giềng của Hoàng Quý, em vỗ vai tôi giọng tinh nghịch:

– Thầy đang hát về em đấy à, hộp đồng hồ nước ý đồ gì đây? hì hì. Nói rồi em ngồi xuống bên cạnh tôi.

– Thầy hát tiếp cho em nghe đi!

Em lay lay cánh tay tôi vòi vĩnh.

Đàn tôi lại ngân nga những giai điệu buồn bã của ca khúc Phượng hồng.

– Thầy hát hay mà buồn quá. Hộp bảo vệ đồng hồ nước nhiều khi em thấy thầy thật giống với thầy Ngạn trong truyện Mắt biếc quá. Em âu yếm nhìn tôi.

Cảm giác xao xuyến lạ lùng lại trào dâng trong lòng tôi. Bất giác tôi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của em thủ thỉ:

– Em à! mỗi lần ngồi dưới giàn mướp này, khóa giàn giáo ôm ghita hát những ca khúc buồn, thầy lại nghĩ đến một cô bé, người mà thầy yêu rất nhiều, nhưng tầy không biết là cô bé đó có yêu thầy ko nữa?! Thầy giống Ngạn lắm phải không em, vừa ngốc, vừa si tình? Yêu mà không dám nói.

Em nhìn tôi, đôi mắt long lanh.

– Không đâu thầy, em chắc chắn là cô bé đó cũng thích thầy rất là nhiều.

Tôi nhìn thẳng vào mắt em, khóa giàn giáo tay tôi siết chặt đôi tay nhỏ nhắn của em hơn.

– Thầy cũng tin là như vậy. Cảm ơn em!

Em vẫn nhìn tôi với đôi mắt long lanh đó, khẽ nói.

– Thầy thật ngốc!

Tôi không nói gì thêm nữa, xe gom rác chỉ nhìn em mỉm cười rồi lại ôm đàn ngân nga ca khúc Niệm khúc cuối của Ngô Thụy Miên.

“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây

Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy

Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời

Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, bánh xe đẩy rã nát tim đau

Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,

Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu

Nhìn em, nhìn em giây phút, bánh xe cao su muốn nói yêu em

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời

Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi

Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời

Cũng đã muộn rồi Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em”

Em khẽ gục đầu mình vào vai tôi, dây đai inox chắc em hiểu lòng tôi. Trên kia những cánh hoa mướp vẫn cứ khoe sắc vàng tươi giữa nền lá xanh biếc, dưới đây có 2 người đang yêu, cứ mãi e ngại, chẳng dám nói ra những tình cảm chôn giấu của mình chỉ biết mượn lời ca khúc để nói hộ lòng nhau. Cũng từ ngày em đã gọi tôi bằng từ anh gần gũi thay cho từ thầy xa cách.

Thời gian trôi qua thật mau, ngày em lên đường nhập học rồi cũng đã tới. Tôi còn nhớ như in cái ngày ấy. Một buổi sáng đầu mùa thu, khóa đai inox nắng giác vàng lên con đường làng dài ngoằng quen thuộc, tôi tiễn hai cha con em ra đường lộ để bắt kịp chuyến xe liên tỉnh ra TP Huế – chuyến xe tôi đã bao lần ngồi trên đó suốt những năm tháng sinh viên. Đôi chân hai chúng tôi đi bên nhau nặng trĩu. Nặng trĩu vì mớ hành lý lềnh kềnh và cũng trĩu nặng vì nỗi buồn ngày chia tay.

Lúc chia tay em đã năm chặt lấy tay tôi và nói.

– Anh có thích em không?

Ngay lúc đó, cả vùng không gian trước kẹp cáp 2 rãnh 3 lỗ mắt tôi như mờ đi, một mớ cảm xúc hỗn độn đến với tôi, phải mất đến hàng mấy giây ý nghĩa của câu hỏi mới ngấm được vào trong đầu tôi. Tôi không nghĩ em lại hỏi tôi một câu như vậy trong lúc này.

– Có, anh thích em nhiều lắm!

Tôi xao xuyến đáp, lòng ngập tràn yêu thương.

– Em biết là anh thích em. Em cứ chờ mãi, sao anh không ngỏ lời với em? Thật sự em cũng thích anh rất là nhiều. Anh hứa với em đi! hứa là anh sẽ chờ em có được không?

Em nhìn tôi, đôi mắt long lanh ngấn lệ.

Con tim tôi như đang cựa quậy trong lồng ngực trước những lời nói quá đỗi chân thành của em, tôi cảm nhận một dòng suối bằng kem đang chảy qua lòng mình. Tôi choàng tay ôm em vào lòng, nghe hồn ngập tràng hạnh phúc . Tôi thủ thỉ:

– Anh cũng sẽ nhớ em lắm! Anh hứa, nhất định anh sẽ chờ em. Anh thật có lỗi, anh xin lỗi, chỉ vì anh rụt rè nên đã để em đợi quá lâu.

Em ôm chặt tôi hơn. Những giọt nước mắt đầu lăn dài trên má em, làm thấm ước cả vùng ngực áo tôi.

– Bốn năm đại học rồi sẽ qua nhanh thôi.Rồi em sẽ lại về với anh. Em hứa em sẽ luôn nhớ về anh!

Tôi cúi xuống quẹt đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi của em, mỉm cười gật đầu.

Vậy là em đã ngỏ lời trước, em đã chọn cho 2 đứa tôi một tình yêu xa. Tôi còn nhớ ngày xưa cô giáo tôi từng nói ” Khi yêu xa, nếu tình yêu không đủ lớn thì kết quả nhận được chỉ là sự chia ly. Còn khi tình yêu đã đong đầy, thì khoảng cách càng làm cho tình yêu thêm sâu đậm.”. Tôi đã nghĩ là mình sẽ cố chôn giấu tình cảm của mình, sẽ phải rất lâu về sau này tôi mới nói yêu em, ít nhất là ngày em ra trường. Bởi vì tôi không muốn em cô đơn, không muốn em tủi thân nhớ về tôi mỗi khi nhìn thấy người ta tay trong tay ở nơi xứ người. Yêu xa, luôn mang theo những cảm giác nhớ nhung, bức rứt đến nhói lòng – thứ cảm giác làm người ta cứ hoài lo lắng. Một loại tình yêu mà chẳng mấy ai muốn trải qua.

Phút chia tay bịn rịn ấy sao trôi qua nhanh quá, chuyến xe liên tỉnh cũng đã tới, 2 đứa tôi phải xa nhau rồi. Tôi đứng một mình, lặng nhìn theo chuyến xe mang người con gái tôi yêu thương đi xa, xa dần rồi mất hút vào trong hư không. Tôi chợt thấy lòng mình trống vắng đến tê dại. Chắc là lúc đó những giọt nước mắt cũng đang lăn dài trên má em rồi. Những giọt nước mắt kia ơi, xin mi đừng rơi nhiều nhé, đừng làm người ta yêu phải buồn buồn nữa

Những cánh thư cứ thế cứ được đều đặn gửi trao nhau, trong thư biết bao nhiêu là lời thương, lời nhớ và cả những lời hứa hẹn. Quãng thời gian ấy tôi đã nhớ em rất nhiều. Rồi bỗng nhiên, bẵng đi một thời gian những cánh thư tay của em không còn được gửi về tôi đều đặn mỗi tuần như trước nữa. Tôi cảm thấy lòng mình lo lắng thật nhiều, có chuyện gì đã xảy ra với em ư?

Một buổi sáng nọ, mẹ em sang nhà tôi, báo tin dữ. Trong nước mắt, bà nói: “Em Thảo nó bị ung thư máu rồi cháu ạ, nó bệnh mà cứ giấu nhẹm, đến khi vào bệnh viện thì đã quá trễ rồi. Cháu ra Huế thăm nó liền đi, kẻo không còn kịp nữa rồi!”. Trời ơi! Chuyện gì xãy đến với tôi thế này, người tôi yêu sắp chết rồi ư? Cả thế giới như đang sụp đổ trước mắt tôi. Tôi không tin vào tai mình, tôi ngồi phịch xuống như người đã chết. Tôi đau đớn, kêu gào trong tuyệt vọng. Tại sao, tại sao căn bệnh quái ác đó lại đến với em. Ông trời ơi! sao ông lại quá bất công như vậy!

Ngay hôm đó tôi và mẹ em bắt chuyến xe liên tỉnh ra thành phố Huế. Thành phố hôm ấy mưa thật nhiều. Thành phố buồn, mưa buồn, lòng người càng não nề hơn. Khi tôi đến, em đã yếu lắm rồi. Em mở mắt nhìn tôi, đôi môi tái nhợt, khô nẻ hé ra một nụ cười yếu ớt. Tôi áp đôi bàn tay bé bỏng của em lên má, thì thầm gọi tên em mãi không thôi.

Tôi đã ở bên em suốt những ngày cuối cùng. Em bỏ tôi đi vào một buổi chiều mưa rơi rả rích khắp thành phố Huế. Tôi còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, em đòi tôi kể cho em nghe câu chuyện Mắt Biếc. Rồi Bỗng nhiên một giây lâu sau, khi tôi đang say sưa kể chuyện, em nói với tôi bằng giọng thì thào và yếu ớt: “Anh ơi! em mệt rồi, có lẽ là em phải ngủ một lúc đây…” nói rồi đôi mắt em khép dần, khép dần như chìm vào trong giấc ngủ, bàn tay bé nhỏ lạnh ngắt của em vẫn nằm trong lòng bàn tay tôi và từ đó em đã không bao giờ thức dậy nữa.

Chiều hôm đó tôi đã tìm thấy một mẩu giấy dưới gối của em. Có lẽ em sợ rằng, lúc ra đi, em sẽ không thể nói được điều gì với tôi nên em đã để lại nó cho tôi. Trên mẩu giấy viết một dòng chữ xanh với nét bút yếu ớt “Anh à, được yêu anh, được ở bên anh đến những phút giây cuối cùng của cuộc đời em, đối với em là một niềm hạnh phúc, cảm ơn anh. Anh đừng buồn nhiều nhé. Hứa với em là anh phải sống tối nghe anh… Em mãi yêu anh.”. Cầm tờ giấy trên tay mà tôi không cầm được nước mắt, lòng tôi ngậm ngùi, xót xa quá đỗi. Con đường em đi sao quá ngắn, còn đâu ước mơ trở thành cô giáo, còn đâu những dòng thư tay hứa hẹn đủ điều,… Còn đâu, còn đâu nữa, tình yêu của tôi. Tất cả đã tan vào khói mây cả rồi sao?… Ngày hôm đó em đã ra đi mãi mãi, để lại mình tôi giữa thành phố mùa thu mưa tí tách rơi!

” Chiều nay thu chết phải không em

Hoàng hôn không nắng, lá rơi thềm

Hoa trắng tiễn đưa người viễn xứ

Lòng tôi nức nở hạt lệ dư

Thu chết rồi em, hết rồi em

Hồn thu theo gió khuất sau đồi

Ngõ xưa hoang vắng mây giăng lối

Hiên phòng lạc lõng nỗi niềm tôi

Chiều nay tôi khóc nỗi phân ly

Một đống tro tàn tiễn người đi

Đốt những dòng thư, câu tình tự

Đốt bóng hình em, bóng hình thu”

(Thu chết)

Đã nhiều năm trôi qua rồi…nhưng tôi vẫn nhớ em, nhớ giọng nói của em, nhớ mỗi khi em cười, nhớ những lần chúng tôi ngồi bên nhau dưới giàn hoa mướp vàng. Những kỷ niệm đã khắc sâu vào tiềm thức của tôi, chẳng thể nào quên được nữa. Đã có những đêm tôi thức trắng chỉ để nhìn em qua tấm ảnh cũ, để nghe đi nghe lại giọng nói của em văng vẳng bên tai từ miền ký ức xa xôi vọng về. Nhưng rồi thời gian cũng làm cho nỗi đau nguôi ngoai phần nào, tôi nhận ra mình vẫn phải tiếp tục sống, phải sống tốt vì em, vì tôi và vì những người thân thương còn lại của chúng tôi.

Sáng nay chậu quỳnh trước thềm nắng lại ra hoa. Tôi lại nhớ lại hình dáng em năm nào, em đứng nơi đó vào những buổi sáng tinh khôi, lúc những giọt nắng vàng non buông xuống bậc thềm nhỏ. Tôi nghe như tiếng em gọi tôi năm xưa còn văng vẳng bên tai mình. Tôi mỉm cười thì thầm vào hư không “Em có cùng những giọt nắng vàng non về thăm anh đó không cô bé?”.

Theo : Tin tức trong nước

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Tin Tức Mạng: Bộ Công An Sẽ Xuống Thôn Bản Cấp Thẻ Căn Cước Công Dân

Tin Tức Mạng: Từ tháng 4, Bộ Công an sẽ cấp thẻ căn cước công dân trên toàn quốc và công an các địa phương xuống tận thôn, bản để hướng dẫn, làm thủ tục cho công dân.

Tại cuộc họp thảo luận tình hình xây dựng cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư và cấp mã số định danh cá nhân chiều 9/2, Tin Tức Mạng đại diện Bộ Công an cho biết, việc cấp mã số định danh đã được thực hiện tại 16 tỉnh, thành. Cụ thể, cơ quan chức năng đã cấp mới 335.300 số định danh cho trẻ em mới sinh và 5,5 triệu chứng minh nhân dân, căn cước công dân có chứa số định danh cá nhân.

Theo Trung tướng Trần Văn Vệ, chống sét Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an), năm 2017, công an các địa phương sẽ xuống tận thôn, bản để làm thủ tục cấp thẻ căn cước cho công dân từ 14 tuổi trở lên. Theo ông, hiện dân số nước ta trên 90 triệu người, tương lai mỗi người sẽ có một mã số định danh cá nhân riêng. "Với trẻ em mới sinh, sau khi khai báo hộ tịch bên tư pháp, cán bộ công an sẽ tiếp nhận và căn cứ vào số hộ tịch để cấp mã số định danh cá nhân ngay sau đó, chỉ vài giây là xong hết các thủ tục", tướng Vệ nói.

Đại diện Bộ Ngoại giao đặt vấn đề, cọc tiếp địa người dân đang chạy theo thị hiếu, biển số xe hay sim điện thoại đều muốn có số đẹp, vì vậy việc xin cho mã số định danh cá nhân đẹp cũng có thể xảy ra, cần phải quản lý chặt chẽ. Giải đáp thắc mắc này, tướng Vệ cho rằng không có chuyện lựa chọn số đẹp vì "mã số ngẫu nhiên không thể chọn, cán bộ không can thiệp được".

Theo trình tự, khi người dân đến làm thủ tục, kim thu sét mọi thông tin sẽ được cập nhật vào hệ thống, mã số định danh cá nhân bao gồm 12 số, trong đó 3 số đầu là mặc định là mã số Quốc gia, số tiếp sau là mã số năm sinh, còn lại 6 số cuối là ngẫu nhiên. "Tất cả đều được làm trên máy tính có hệ thống tự động, khách quan, không thể trùng nhau hoặc tự chọn số đẹp được", tướng Vệ khẳng định.

Phó thủ tướng Trương Hoà Bình chỉ đạo các bộ liên hộp đồng hồ nước quan nghiên cứu, đưa ra giải pháp gộp hai hệ thống cơ sở dữ liệu về hộ tịch của Bộ Tư pháp và quản lý dữ liệu về dân cư của Bộ Công an để giảm tốn kém.
Theo : tin tức trong ngoài nước

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

Lột Xác Cho Bắp Chân Thô, Ngấn Mỡ Chỉ Với Cách Mát-Xa Vô Cùng Đơn Giản

Giảm Cân: Bắp chân to không chỉ ảnh hưởng đến thẩm mỹ mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn. Hãy lột xác để sở hữu đôi chân săn sắc, thon thả ngay hôm nay chỉ với 3 bước mát-xa đơn giản dưới đây.
Chỉ cần dành thời gian vài phút mỗi ngày để mát-xa bắp chân theo cách này bạn sẽ nhanh chóng sở hữu đôi chân thon gọn, giảm cân không còn 1 chút ngấn mỡ.

Bước 1:

Bạn ngồi cố định trên sàn nhà hoặc có thể tập luyện ngay trên giường của bạn cũng được. Duỗi thẳng 2 chân, giữ lưng thẳng, sau đó từ từ gập người, module led ma trận duỗi thẳng cánh tay chạm vào các ngón chân. Động tác này không chỉ giúp bạn kéo giãn cơ bắp chân và còn tập luyện cho cả cơ bụng nữa đấy.

Giữ nguyên tư thế này từ 10-15 giây.

Động tác này không chỉ giúp bạn kéo giãn cơ bắp chân và còn tập luyện cho cả cơ bụng nữa đấy

Bước 2:
Tiếp theo, led đúc f5 bạn dùng 2 tay nắm vào phần giữa bắp chân và bắt đầu xoa bóp liên tục. Thao tác này sẽ giúp phần cơ bắp chân được săn chắc và tăng lưu thông tuần hoàn máu.

Bạn có thể dử dụng tinh dầu hoặc kem dưỡng ẩm để mát-xa giúp thư giãn và đạt hiệu quả tốt hơn.

Thao tác này sẽ giúp phần cơ bắp chân được săn chắc và tăng lưu thông tuần hoàn máu

Bước 3:

Nắm hờ bàn tay và miết 2 bên của bắp chân. Mạch led ma trận Thực hiện thao tác này khoảng 10 lần mỗi chân.

Cuối cùng, bạn dùng một tay, khóa giàn giáo xoa bóp lại toàn bộ bắp chân từ trên xuống dưới và ngược lại. Như vậy, bắp chân sẽ được lưu thông khí huyết và trở nên săn chắc hơn.

Việc mát-xa bắp chân giúp máu lưu thông, đánh tan mỡ thừa, mạch led nháy theo nhạc bạn sẽ nhanh chóng có đôi chân thon gọn, săn chắc

Ngoài ra, bạn có thể tận dụng những chiếc ghế ở nhà để thực hiện kéo dãn cơ vùng bắp chân. Thậm chí ngay cả trên giường ngủ của mình bạn cũng có thể tập luyện cho bắp chân thon gọn bằng cách gác chân lên tường. Chỉ cần dành ra vài phút mỗi ngày để tập luyện và kết hợp mát-xa bắp chân, viêc sở hữu đôi chân săn chắc, led quấn cây thon gọn không còn xa vời nữa.

Bạn có thể sử dụng những chiếc ghế ngay trong nhà mình để tập luyện những lúc rảnh rỗi

Thậm chí ngay mạch điều khiển đèn led cả trên giường ngủ của mình bạn cũng có thể tập luyện cho bắp chân thon gọn bằng cách gác chân lên tường

Chúc các bạn thành công!
Theo: tin tức trong ngoài nước

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Yêu Nhầm Gái Giang Hồ

Bởi vậy em quyết định đầu tư 600k cho 1 khóa tiếng anh trình độ elementary. Mà thằng H bạn cùng lớp em nó đi học rồi ,nó bảo trên trung tâm nhiều gái xinh lắm nên em cũng háo hức phần nào, hi vọng học lớp nào có gái xinh như Ngọc Trinh thì tốt.

7h30 hôm đó em vác chiếc wave tàu cùi mía mà em tích cóp mua đc nhờ việc đi gia sư và xin 1 phần của bố mẹ ở quê đi tìm lớp. Đến nơi thì không có lớp nào khai giảng ngày hôm nay cả, chỉ có một lớp khai giảng cách đây được một tuần, chuyện tình dục thôi thì học thử vậy, nhưng mà 8h30 mới bắt đầu học, vậy là em phải đợi hơn 30 phút nữa. Quá tù.


8h10 chưa có ai, 8h 20 vẫn chưa có ai đến phòng cả, sốt ruột chạy xuống bảng tin xem lại số phòng, vẫn đúng là cái phòng em đang ngồi, hay là lớp hôm nay nghỉ, kim thu sét sốt ruột quá em ra ngoài hành lang tầng 2 đứng ngắm gái lớp khác vậy, chờ đợi thế này mà tý học éo có gái xinh ngắm thì thật là uổng phí công sức.

Thật may mắn 8h25 có người đầu tiên của lớp đến, chống sét 1 chị khá hiền , đeo kính cận giống em, đấy cũng chính là lớp trưởng của lớp.

- Chị ơi đây có phải là lớp TA level A ko ạ
- Uhm, đúng rồi em! Hôm nay em đến học buổi đầu ah
- Dạ vâng
- Đợi tý nữa nhé, lớp học bây giờ đấy!
Nói xong bà này vào lau bảng còn em đứng ở ngoại hành lang tiếp tục công việc ngắm gái trong khi có thêm vài người nữa bước vào lớp, thi công chống sét mãi ngẩn ngơ nhìn xuống bên dưới, mắt em bỗng dững lại ở mối đối tượng đang đi về phía tòa nhà em đang đứng , vâng em xin miêu tả như sau , tóc nhuộm vàng búi cao kiểu như này.

Mặc áo sơ mi trắng bó sát, quần éo biết gọi kiểu gì, hình như là skiny , quả quẩn mà ống bó chặt, đi gộc cao màu đỏ, da mặt khá trắng tô son môi đỏ chót , dáng đi sexy, vừa đi vừa gặm bánh mì một cách hiên ngang giũa sân trường , hệ thống chống sét tập hợp các thông tin đưa về bộ não xử lý , hội chẩn, có thể đưa ra kết luận gái xinh, ăn chơi, dáng đi bất cần đời.

Nhưng nếu chỉ có ở đó thôi thì không nói làm gì khi vừa lên tầng 2 thì em đấy chui vào ngay cái phòng lớp em, hệ thống chống sét nhà xưởng và lại còn đẩy cái cặp em đang để trên bàn em lui ra ngoài và ngồi vào trong vậy là mặc định tý nữa một thằng sinh viên cù lần nhà quê như em sẽ ngồi cạnh 1 đứa con gái thành phố ăn chơi( chắc là thành phố, chứ gái quê khó có kiểu sành điểu đi kiểu lắc @ss”>ss bất cần đời như vậy lắm)

Cảm giác lúc đó miêu tả như thế nào nhỉ, phần muốn bay vào ngồi ngắm nó, phần lại ngại vì từ bé đến lớn em chưa bjo gặp gái ăn mặc kiểu sành điệu, bản đồng tiếp địa chơi bời như vậy cả. Vậy là nhát gái éo dám vào ngồi các bác ạ. Nhưng thật may ngay sao đó cô giáo vào lớp xách đài radio vào, bởi vậy em cũng phải vào lớp luôn

Lúc bước vào ngồi em chỉ dám nhìn lướt qua gái, cột thu lôi quả thật da trắng các thím ạ, lại còn mùi nước hoa thoang thoảng nữa chứ, bên trên có thoáng 1 vài thằng gay cú quay xuống nhìn em bằng ánh mắt ghen tỵ, cũng phải thôi, mèo mù gặp cá rán. Sau khi cô giáo hoie em vài câu hỏi kiểu :” What your name? How are you” Thì em cũng đc tha để vào học

– Bạn cho mình xem nhờ sách với đc không- Em rụt rè đề nghị gái, gái nhìn em rồi đẩy nhẹ sang sang gần bên em, mặt vẫn lạnh lùng. đèn báo không Sao mà lúc đây tâm lý vãi các thím ạ, cảm giác khó thở, nhưng mà em nhớ câu của anh Công Lý “Là người đàn ông bản lĩnh.

1.Phải điềm tĩnh trước gái xinh không dk giật mình trước gái xấu.” vờ tập trung vào bài giảng, nhin vào quyển sách của gái thì thấy trong sách điền sẵn đáp án, mà chữ xấu vờ lờ, em đc thể giả bộ co tay lại để lộ quyển vở của mình ra , thiết bị đếm sét tại chữ em cũng thuộc dạng đẹp gần bằng con gái . Nhưng mà bất chọt em nhìn sang vở của gái, giật mình các thím ạ, chữ trong vở khác hoàn toàn trong sách, cực đẹp luôn, nhưng giật mình hơn nữa em lại nhìn thấy cổ tay gái có hình xăm.

Chợt nhớ tới câu truyện “ Say nắng gia sư của em trai”. Chả có lẽ đây là Linh, nhưng ko phải, có phải miền nam đâu, vả lại Linh xăm hình xăm ở chân cơ mà. Lại cắm cúi giả vờ học, trong khi đó đầu óc không ngừng suy nghĩ về gái. chống sét van Rối điều gì đến cũng phải đến, cô giáo có bài đọc từ viết tắt, mấy từ kiểu PC, MTV, CD, DVD. Nói chung em tiếng Anh ko giỏi nhưng cũng biết PC là Personal computer, MTV là Music Television. Bỗng dưng gái buột miệng ra một câu:
– PC là cái quái gì nhỉ
– Personal Computer bạn ah. Em tỏ ra rất thân thiện
– Thế MTV
– Music Television
– FBI
– Federal Bureau of Investigation
– Sao giỏi tiêng Anh thế còn đi học làm gì ?. cọc tiếp địa Tg gái hỏi mấy từ CD hoặc DVD tiếp theo, ai ngờ em hỏi câu này các thím ạ.Đơ cmn mất 2 giây

Theo : Tin tức trong nước

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

Báo Gia Đình: Nam Thanh Niên Chém Cả Nhà Bà Chủ Trong Lúc Đột Nhập Ăn Trộm

Báo Gia Đình: Bị phát hiện đột nhập, Thành vung dao chém chủ nhà, tấn công tiếp con và mẹ của chị này hòng trốn thoát bằng được.

Ngày 19/12, Công an tỉnh Bắc Ninh khởi tố Nguyễn Phụ Thành (23 tuổi, huyện Thuận Thành) về tội Giết người. Liên quan vụ án, Báo Gia Đình ba người khác bị truy cứu trách nhiệm hình sự về hành vi che giấu tội phạm.



Theo nhà chức trách, 1h ngày 18/12, Thành chui qua ô thoáng phòng vệ sinh lẻn vào phòng chị Nguyễn Thị Hương (36 tuổi, trú cùng thôn). ban hang sieu thi Bị gia chủ phát hiện khi vừa mở cửa, Thành bịt miệng chị Hương, chém nhiều nhát.

Con trai chị Hương nghe tiếng động chạy sang phòng cũng bị đuổi chém. Lao ra cầu thang, gặp mẹ chị Hương ở chiếu nghỉ, kẻ đột nhập tiếp tục vung dao, tuyển nhân viên bán hàng siêu thi rồi chém tiếp con chị Hương khi bị truy đuổi. Cả ba nạn nhân bị thương nặng.

Sau khi gây án, Thành nhờ ba thanh niên 18 tuổi hỗ trợ bỏ trốn. sieu thi tuyen dung 14h cùng ngày nghi can bị bắt ở tỉnh Lào Cai.

Thành khai trước đây làm công nhân may cho chị Hương nên nắm khá rõ ngóc ngách của căn nhà và nơi cất tiền. Gần đây, việc làm ở tphcm anh ta thua cờ bạc nên nảy sinh ý định cướp tài sản.